|
Năm năm rồi không gặp, từ khi em lấy chồng.
Anh dặm trường mê mãi, đời chia như nhánh sông.
Phong thư tình ngây dại, và vai môi rất mềm.
Những hẹn hò cuốn quít, trên lối xưa thiên đàng.
Ngày nhà em pháo nổ, anh cuộn mình trong chăn.
Như con sâu làm tổ, trong trái vải cô đơn.
Ngày nhà em pháo nổ, tâm hồn anh nhuốm máu.
Ôi nhát chém hư vô, ôi nhát chém hư vô.
Năm năm rồi đi biệt, đường xưa chưa lối về.
Trong đìu hiu gió cuốn, nằm chơ vơ gác chuông.
Năm năm rồi cách biệt, cỏ hoang sân giáo đường.
Chúa buồn trên thánh giá, mắt nhạt nhòa mưa qua.
Ngồi bâng khuân nhớ biển, bên bãi dời quạnh hiu.
Anh mang hồn thủy thủ cùng năm tháng phiêu du.
Anh một đời rong ruỗi, em tay bế tay bồng.
Chiều hắt hiu xóm đạo, hồi chuông giáo đường vang.
Năm năm rồi không gặp, từ khi em lấy chồng.
Bao kỷ niệm chôn kín, dường như đã lãng quên.
Năm năm rồi trở lại, một mầu tang ngút trời.
Thương người em năm cũ, thương goá phụ bên song.
|