|
Quán về khuya quán vắng Dăm ba người khách trầm ngâm trong ánh đèn mờ Có người phiêu lãng ấy Thả hồn mình, nghe người nghệ sĩ dạo bản đàn rất xưa
Quán về khuya quán vắng Đôi làn khói thuốc nhẹ bay, hơi khói mơ hồ Người nhạc sĩ da màu, Réo rắt ngân, điệu nhạc buồn, với tiếng kèn xaxo
Trong góc tối âm thầm Có người viễn khách một mình Trước ly rượu nho sẫm màu Tâm hồn cô đơn
Và bên chiếc dương cầm Có đôi tình nhân ân cần Trao những nụ hôn mặn nồng Thì thầm yêu đương
Quán về khuya quán vắng Đôi người khách đã ra về, trong lúc canh tàn Người nhạc sĩ da màu Tấu khúc xong, điệu nhạc mình, với tiếng kèn da diết thiết tha ...
|