|
Các bạn ơi !!! Đây là bài hát của quê hương mình đấy .Mình sinh ra và lớn lên trên quê hương Thái Nguyên mà.Lúc nào các bạn có dịp một lần được đến Thái Nguyênthì hãy đừng quên ghé qua Hồ Núi Cốc nha .Ở đó các bạn sẽ được nghe kể về câu chuyên cảm động của Nàng Cốc và Chàng Công mà nhạc sỹ Phó Đức Phương đã phải xúc động và viết lên bài hát này đấy !!!Chuyện Kể Rằng .......Bồng bềnh (hư) bồng bềnhChòng chành (hư) chòng chànhMột vùng núi cao nước sâuThuyền trôi, thuyền trôiMái chèo bâng khuâng dưới chân Tam Đảohừ hư ... hứ hừ...Ơ hò ớ ... Hỡi núi caoƠ hò ớ ... Hỡi suối sâuNắng lên xanh mầu xanh huyền thoạiNghe câu chuyện xưa của đôi trai gáiTha thiết yêu nhau vẫn không thành đôiNgày tháng dài nhớ mong khôn cùngMột người đau... nước mắt thành sôngMột người chờ ... chờ ... hóa núi ...Ơi chàng trai, ơi ngọn núi biếcƠi cô gái, ơi dòng sông sâuMối tình thương đau hóa sông hóa núiDằng dặc một khúc ca giữa bao la mây trời.Ơi núi Cốc, ơi dòng sông CôngXin gửi câu hát giữ lại mai sau.Bồng bềnh (hư) bồng bềnhChòng chành (hư) chòng chànhThuyền gặp khách say gió ngànThuyền trôi, thuyền trôiMái chèo khua gương nước xanh thăm thẳmHừ hư... hứ hừ...Hơ hò hớ ... Hỡi núi caoƠ hò hớ ... Hỡi suối sâuVẫn lung linh mầu xanh huyền thoạiNhưng câu chuyện nay đời ghi trang mớiCho lứa đôi xưa sớm hôm kề nhauMột hồ nước đầy đắp xây miệt màiĐể ngừng trôi... nước mắt dòng sôngVà ngày ngày... hồ... lồng bóng núi ...Trong vòng tay êm đềm núi CốcNghe vui chan chứa tấm lòng sông CôngNghĩa nặng ơn sâu kết duyên sông núiĐể lại ngàn tiếng ca thiết tha cho bao đờiQua núi Cốc đem lòng thương nhauGhi thành câu hát, giữ lại mai sau...Hư... hứ... hừ... hư...Hứ... hừ... hư... hư... hừ...
|