|
Ta gặp nhau một ngày mùa đông,
ta gặp nhau một ngày, trời không có nắng.
Chỉ có trái tim anh sưởi ấm những đêm dài.
Em vẫn mong, tình mình ngàn năm không phai.
Nhưng giờ đây mình anh đổi thay,
ôm niềm đau chờ người ngồi bên thềm vắng.
Nước mắt cứ rơi nhanh, bão tố vẫn đang về.
Em vẫn không tin, rằng anh đã quên em.
****
Mình mất nhau, có phải mình mất nhau không anh?
Dù rằng em biết, tình mình một lần đến rất nhanh.
Nhưng dẫu thế, em vẫn yêu, yêu rất chân thành.
Tại sao anh quên? Một lần anh quên?
Mình mất nhau, có phải mình mất nhau không anh.
Ngoài trời giông tố, đường dài chờ người nắng vẫn xanh. Anh đâu biết, em vẫn yêu, yêu rất dại khờ.
em vẫn không tin, có phải mình mất nhau!
|