|
Nàng tên Châu Pha, người sơn nữ, bông hoa núi rừng.
đẹp xinh đơn sơ, tình trong trắng cho đời ước mơ.
Gọi tên nàng tên Châu Pha, gọi tên nàng tên Châu Pha,
đôi môi xinh tươi thương giọng nói thật hiền hòa.
Ngờ đâu tâm tư nàng đã trót ôm một nỗi buồn.
Chiều mưa rơi rơi, nàng hay đứng âm thầm nhớ ai.
Hỏi sao ngày vui đã mất?Hỏi sao lệ dâng khóe mắt?
Châu Pha thương đau tủi buồn cúi mặt quay đi.
Nỗi Buồn Châu Pha (Lê Dinh)
Nhớ ai chiều thu
Nhìn bao lá úa rơi đầy lối
Nhẹ rung tà áo
Làn môi cười thắm như cánh hoa đào
Cách xa vì đâu !
Dù bao lần lá hoa phai màu
Rung chi cành hoa lá
Khi tà dương đã khuất non xa
Mầu chiều thu reo lá úa
Buồn se sắt nhớ Thu xưa
Tôi biết em chiều gió mưa
Người đi về đâu ngàn lối
Màu hoa chiều thu úa phai
Xót xa cho lòng tê tái
Ngập ngừng sương rơi non xa
Chiều thu giăng lối cô đơn
Nghe tiếng mưa sầu chứa chan
Mà bỗng chiều phai vàng úa
Mưa xóa tình quen biết nhau
Trách chi cho lòng đớn đau
Thu Ca (Phạm Mạnh Cương)
Tiếng hát bay trên hàng phố bâng khuâng
Chiều đong đưa những bước chân đau mòn
Chợt nghe mùa thu bay trên trời không
Còn ai giữa mênh mông đời mình
Nỗi đau mù lấp trên tuổi thơ...
Tiếng hát ru em còn nuối trên môi
Lời nào gian giối cũng xin qua rồi
Để lỡ ngày sau khi ta cần nhau
Còn nuôi chút êm vui ngày đầu
Cho mình mãi gọi thầm tên nhau...!
Xin Còn Gọi Tên Nhau (Trường Sa)
|