|
Nắng lên cao nhuộm má em hồng, gió lên cao gió đùa mái tóc, người em gái miền Tây bên bến nước, vững tay chèo đưa khách sang sông.
Tiếng em ca theo nhịp đẩy tay chèo, khúc giao duyên nghe thắm đuộm tình quê, người em gái miền Tây bên bến nước, vấn vương lòng anh từ lúc sang sông.
Về miền Tây (về miền tây) anh tìm bóng con đò, tìm ai đưa khách sang sông, để nghe câu hát giao duyên. Hò hò ơi (hò hò ơi) ơi hỡi ơi hò, đò em đưa khách sang sông chớ không đưa tình gửi mộng cùng ai.
Đứng bên sông anh chợt thấy nao lòng, thấp thoáng xa xa con đò ngày xưa, mà người em gái miền Tây sao đi vắng, để quên trong lòng anh điệu hát giao duyên.
|