|
Đêm từng đêm ngồi trong con đò nhỏ
Vẫn neo chờ trên bến sông
Ngày lại ngày trông con sáo đi sao không quay trở về
Miền Tây sóng nước mênh mông
Thương sao con đò dải dầu nắng mưa
Miền tây gạo trắng nước trong
Sao em đành bỏ bậu mà đi
Nhớ ngày hàn vi trên bến sông trao nhau lời ước nguyện
Em nói rằng dẫu nghèo nhưng luôn có đôi
Em nói em không bao giờ phụ tình tôi
Ngờ đâu bảo tố đã kéo qua đây đưa người đi
Quên lời nguyện ước xưa bỏ mặc cho bến sông xưa tiêu đìu
Con đò buồn thương ai nhớ ai để chiều chiều khóc một dòng sông
Trời cao sao nỡ cắt đứt duyên mơ để người ta
Đeo vào sao cướp đi một tình yêu thủy chung mặn nồng
Cũng vì nghèo tôi đành đánh mất em
Cũng vì nghèo em nỡ phụ tình tôi
Ngoại ngồi ngoại trông con Út đi lâu rồi không thấy về
Cô Út đi theo chồng rồi ngoại ơi
Cô Út quên quê nghèo rồi ngoại ơi.
|