|
Thấm thoát đã 18 năm có lẽ
vắng bóng anh lòng mẹ quặn đau
Nuôi con từ giọt máu đào
bao nhiêu mơ ước gởi vào đời con.
Anh đi chí vững gan bền vẫn mang theo mãi lời nguyền năm xưa. Khói bom thiên mụ ta xơ giờ anh gửi lại mẹ già khói hương, Ớ ơ vắng anh mẹ nhớ mẹ thương thắp cho anh ơ ớ những nén nhang tâm thành. chứ vì dân vì nước quên mình xóm làng giữ vẹn mối tình thủy chung.
Mẹ ơi lưng mẹ đã tựa mòn cánh cửa
Con mẹ đã hy sinh mà vẫn cứ đợi trông hoài
Mẹ đã nén nỗi đau xé ruột tàn hơi
Dẫu biết con mẹ không có ngày trở lại
Bao trận gió mây bao lần nắng lửa những lúc chiều đông tựa cửa ngóng anh về. Tan giặc bước đường quê tưởng anh về vơi mẹ thương cuộc đời sương gió tóc mẹ đã bạc màu nào mẹ có ngờ đâu anh đi mãi mãi. Suốt một đời dâu bể nước mắt mẹ đã nhòa vì nghĩa nước tình nhà những mong anh trở lại để có ngày gặp lại, mẹ lần theo lối cũ ríu rít trẻ đến trường gợi bao kỷ niệm thương nhớ anh thời thơ ấu của một thời thơ ấu.
Nay xóm làng đã dựng lên ngôi nhà tình nghĩa
Với ấm lòng mẹ già sau năm tháng gió mưa
Nhà mới dựng lên trên nền đất ngày xưa
Cây đã trồng nay đã trổ mùa hoa trái.
Đất nước vượt qua bao gian lao khổ ải quê hương thanh bình ghi mãi mãi công anh chữ nhân chữ nghĩa tạc lòng một đời nhân đức mẹ trồng mẹ chăm, hồn anh sáng tựa trăng rằm ru vào kỷ niệm ngàn năm chẳng nhòa. Anh về giữa hồn quê bao la gió đồng quê lung linh chùm hoa nắng trên tấm bia tên anh nằm yên lặng, đẹp tên anh vì nghĩa nước quên mình nén nhang đỏ trên nấm mồ xanh kính cung mẹ được viếng hồn anh nguyện một lòng cho trọn niềm hiếu nghĩa buồn vui cùng mẹ già san sẻ để hồn anh ớ ơ chấp cánh mãi cho đời.
|