|
Muôn lần cảm tạ mẹ giang sơn đặt Núi Lam trên nước biếc rờn tạc đá muôn hình trong cửa động, cho ta kiều diễm đến Hương Sơn. Trong làn nước nhẹ mọc rong xanh như ngấm mơ hồ dưới thủy tinh chèo khỏa chèo lên chèo lại khỏa thuyền đi trên vạn sắc màu xinh. Núi con voi phục, núi mâm xôi núi ở xa xa núi cảnh người từng dặm du dương non đối nước cảm nhớ đàn nhạc hát không thôi. Nước dẫn ta đi với sắc trời đến bờ vừa đổ chiếc thuyền thôi cỏ cây yên tĩnh và trong sạch đã đợi ngàn năm bạn với người. Đường đi uốn éo nhịp quanh co hoa nắng hoa cành điểm nhặt thưa vật đá rêu in chen cỏ biếc hàng cây đại cũ tỏa hương chùa. Núi bắc đầu sau mấy vạn niên mà màu biếc thắm đẹp thiên nhiên hiên chùa một khoảng em phơi phới núi ngắm nhau xanh một sắc hình. rẽ núi ta đi, đi vào cửa động ngoảnh sau nhìn lại dáng chùa tiên qua suối giải oan am phật tích chân ta quen thuộc với đường lên. Đi mãi chưa quen với tuyết mai hoa mai như tuyết nhẹ như hơi rừng mơ hương tích ba lần gặp từ tuổi thanh niên đến giữa đời. Mà vẫn bàng hoàng như giữa mộng. Mơ hay là thực hỡi hoa mơ, mơ trong thung lũng mơ trên núi hoa bạch trong ngần vạn điểm thơ. Chưa kể ly kỳ muôn dáng đá tạc tô khôn siết giữa chùa hang không tiên ta rất mê phong cảnh như một làn thơ đẹp nhụy vàng. Ôi núi Hương Sơn chim lảnh tiếng, ôi thuyền Bến Đục nước dòng xanh đã ngàn năm trước muôn năm nữa kiêu hãnh non sông đẹp với tình.
|