Đã, bao ngày qua ta mãi đi tìm
Dấu chân ngày xưa, nhỏ bé yêu
kiều
Dù cho bão giông kéo đến
Vẫn mong chờ người em yêu dấu
Ôi thời
gian, có như ngừng trôi để níu Trân yêu
Trong phút giây, nỗi đau dường như
quặn lại
Một con tim nhỏ nhoi, cớ sao cuộc đời bao ngang trái
ĐK:
Dẫu biết một ngày phải xa em
Mà sao vẫn nhói lòng, để cho vết thương
không tàn
Nếu như một ngày còn bên nhau, thì người hãy cố cười
Cười cho
nỗi đau sẽ không phai tàn
Cho khóe môi kia thấy nụ cười