|
Từ bên đây sông Tiền qua bên kia sông Hậu
Mang theo chiếc độc huyền điệu thơ Lục Vân Tiên
Với câu chữ kiến nghĩa bất vi vô dũng giả
Tới Cà Mau Rạch Giá cất chòi đốt lửa giữa rừng thiêng
Mùi dặt dìu hương cỏ trước cây mù hơi sương
Thân không là lính chiến sao chưa về cố hương
Chiều chiều nghe vượn hú hoa lá rụng buồn buồn
Tiển đưa về cửa biển như giọt nước lìa nguồn
Đôi tâm hồn cô tịch nghe nặng sầu cô thôn
Dưới trời mây heo hút
Hơi vọng cổ nương bờ tre cao vút
Điệu hò ơi theo nước chảy chan hòa
Năm tháng đã trôi qua
Ray rứt mãi đời ta
Nắng mưa miền cố thổ
Phong sương mấy độ qua đường phố
Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê
--
Nghe tiếng đàn ai rao sáu câu
Như sống lại hồn Cao Văn Lầu
Về Bạc Liêu danh tiếng ôn lại giấc ngủ vàng son
Một thời để nhớ ngày đó xa rồi
Bên nước mặn biển cho muối nhiều
Bên nước ngọt phù sa vun bồi
Bạc Liêu đưa ta tới thăm đồng lúa trải ngàn khơi
Cò bay thằng cánh nhìn mỏi mắt người
Bạc Liêu giấc mơ tình yêu
Dân gian ca rằng Bạc Liêu là xứ cơ cầu
Dưới sông cá chốt, trên bờ tiều châu
Nghe danh công tử Bạc Liêu đốt tiền nấu trứng
Tỏ ra mình giàu
Cho nhắn gửi Bạc Liêu mấy lời
Sông có cạn lòng không đổi dời
Dù đi xa trăm hướng ai người thấu nỗi hoài hương
Bạc Liêu thương quá hình bóng quê nhà
Nghe tiếng đàn ai rao sáu câu
Như sống lại hồn Cao Văn Lầu
--
Về trông sóng lúa mênh mông hẹn những mùa vàng bội thu
Bạc Liêu miền đất phương nam sáng ngời tình yêu thủy chung
Chất ngất trong ta tấm lòng ai thiết tha mong đợi
Tiếng ca mơ màng theo cung đàn dạ cổ hoài lang
Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng
Vào ra luống trông tin bạn
Năm canh mơ màng
Em luống trông tin chàng
Ôi gan vàng quặn đau
Ôi tiếng ca chứa đựng nghĩa tình phương nam
Ôi tiếng ca gói trọn tấm lòng thủy chung
Buổi ấy ra đi tưởng ngàn năm lẻ đôi én nhạn
Hôm nay quay về xin cùng nhau nói câu sum vầy
|